GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 4
Cuốn sách: Vượt Côn Đảo
- Thời gian: Ngày hội đọc sách ngày 21/4/2026
- Địa điểm: Sân trường
- Đối tượng tham gia: CBGVNV và HS trường TH Lý Thường Kiệt
- Hình thức giới thiệu: Tuyên truyền miệng kết hợp sân khấu hóa
- TTTM: Vượt Côn Đảo/ Phùng Quán. - H.: Văn học; 2016.- 228 tr.; 24cm.
Nội dung giới thiệu
Kính thưa Qúy thầy cô giáo và các bạn học sinh thân mến!
Có những ký ức… dù thời gian trôi qua… vẫn không thể nào quên…Nơi ấy… Côn Đảo…được mệnh danh là địa ngục trần gian. Nơi giam giữ những người con yêu nước. Những con người đã dám đứng lên vì độc lập, tự do của dân tộc…
Thư viện xin trân trọng giới thiệu tới các thầy cô giáo và các bạn học sinh cuốn sách “Vượt Côn Đảo” của nhà văn Phùng Quán. Cuốn sách dày 228 trang, được ấn hành năm 2016 bởi nhà xuất bản Văn học. Tác phẩm là câu chuyện chân thực và xúc động về những năm tháng đấu tranh kiên cường của chiến sĩ cách mạng trong chốn lao tù khắc nghiệt nơi Côn Đảo. Bìa sách “Vượt Côn Đảo” hiện lên nổi bật với gam màu đỏ rực – màu của máu, của lửa, của những trái tim luôn cháy bỏng niềm tin. Trên nền đỏ ấy, những vòng dây thép gai lạnh lùng gợi lên xiềng xích và sự tàn bạo của nhà tù, nhưng cũng chính từ đó, ánh sáng của ý chí tự do lại bừng lên mạnh mẽ, không gì có thể dập tắt.
Sau lớp sắt rỉ máu, biển Côn Đảo cuộn sóng dữ dội như nhịp tim của những linh hồn bất diệt, những con người dù thân xác bị giam cầm vẫn hướng về Tổ quốc, vẫn nghe trong mình tiếng gọi thiêng liêng của tự do.
Vượt lên tất cả, một cánh chim bồ câu trắng tung cánh giữa không trung – biểu tượng cho hòa bình, cho khát vọng bay lên khỏi bóng tối. Cánh chim ấy mang theo thông điệp bất diệt của dân tộc Việt Nam: không một xiềng xích nào có thể trói buộc được ý chí con người. Từ trong đau thương, tự do được sinh ra; từ trong bóng tối, ánh sáng được tìm thấy; và từ trong ngục tù, con người tìm lại chính mình – kiêu hãnh, bất khuất. Tất cả – màu đỏ, dây thép gai, sóng biển và cánh chim – hòa quyện thành bản giao hưởng của tự do và niềm tin. Bìa sách không chỉ là hình ảnh minh họa, mà là linh hồn của tác phẩm, nơi hội tụ tinh thần Việt Nam: vượt qua xiềng xích, hóa đau thương thành sức mạnh, và vươn lên kiêu hãnh giữa bầu trời tự do bất tận.
Dưới ngòi bút đầy cảm xúc của Phùng Quán, đảo Côn Sơn hiện lên như một pháo đài cô lập giữa trùng khơi, nơi thực dân Pháp giam giữ hàng trăm chiến sĩ cách mạng với mục đích bẻ gãy tinh thần họ bằng roi vọt, đói khát và tra tấn man rợ. Nhưng chính giữa địa ngục ấy, những con người bị xiềng xích vẫn thắp lên ngọn lửa bất khuất – ngọn lửa của niềm tin, của lý tưởng, của khát vọng tự do. Họ luôn nhắc nhở nhau kiên định, như lời một người chiến sĩ từng nói: “Mỗi người chiến sĩ cách mạng, lúc nguy nan nhất có thể tìm một cái chết, nhưng chết thật có ích, có lợi cho cách mạng, có lợi cho phong trào, không nên liều lĩnh, tự sát. Còn sống được thì cố sống, sống và chiến đấu, không biết mỏi.” Chính lời dặn dò ấy trở thành điểm tựa tinh thần, giúp họ vượt qua bóng tối để hướng về ngày mai.
Nổi bật trong khúc tráng ca ấy là hình tượng Nguyễn Viết Kiểm – người chiến sĩ quả cảm, linh hồn của cuộc vượt ngục. Anh cùng đồng đội trong nhóm Lưới Rùng âm thầm rèn luyện, chế tạo vũ khí, học cách phá khóa, quyết tâm chiếm tàu địch để trở về chiến trường. Hai lần vượt ngục thất bại, máu đổ, đồng đội ngã xuống, nhưng tinh thần chiến đấu vẫn sáng rực như ngọn đuốc giữa đêm đen. Bởi với họ, thất bại trong hành động không bao giờ là thất bại của tinh thần. Càng trong xiềng xích, ý chí càng rắn thép; càng bị dồn ép, niềm tin càng sáng ngời.
Tác phẩm mang trong mình giá trị lịch sử sâu sắc và ý nghĩa nhân văn to lớn. Nó không chỉ ghi lại tội ác của kẻ thù, mà còn khắc ghi chiến thắng tinh thần vĩ đại của người Việt Nam – những con người đã lấy niềm tin làm vũ khí, lấy lý tưởng làm ánh sáng dẫn đường. “Vượt Côn Đảo” là lời tri ân dành cho những anh hùng vô danh đã ngã xuống, để hôm nay Tổ quốc được hồi sinh trong hòa bình và thịnh vượng.